Poem logo
Poem logo
Tác giả: Cảnh Ngọc
Tác phẩm: Tổng số có 31 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
"nắng"
Tác giả: Cảnh Ngọc

Nắng chang chang cháy mùa thu tháng bảy. Nắng nhẹ nhàng khi mùa đông bước sang. Em là nắng anh gặp rồi anh say. Con tim bệnh nằm đếm tháng đếm ngày. Đếm nhung nhớ chất thành đống ngất trời. Hỡi "Nắng" kia em có hiểu lòng tôi...

ai hiểu lòng tôi
Tác giả: Cảnh Ngọc

Xin một lần hiểu cảm giác của tôi. Đừng thờ ơ để tôi ngồi tôi khóc. Đừng im lặng cứ buông lời trách móc. Dẫu có là gai góc cũng chẳng sao! Này Cảnh ngọc lệ kia là yếu đuối. Sao cứ mãi mê muội mắc tình si. Sao con tim...

bắt trăng
Tác giả: Cảnh Ngọc

Ta thấy nàng trăng Tắm trong giết ngọc Nàng trăng thấy ta Chạy nhanh như sóc

bay về đâu
Tác giả: Cảnh Ngọc

Bóng trăng vàng tàn trên 1 góc nhỏ giọt sương đọng mặt hoang bờ đầy cỏ Nơi trời kia như lặng lẽ đi qua Đem nỗi nhớ thả về đầu ngọn gió

cất bước
Tác giả: Cảnh Ngọc

Bổng một hôm gió cuốn thuyền ra khơi. Người đôi nơi nỗi nhớ xuyên bầu trời. Hạ cũng buồn mưa rơi ai khéo vẽ. Vắng bóng người duyên lẽ lắm đơn côi. Mưa ồn ã ướt tình buồn xa xôi. Giăng mắc trời 2 lối ngược ngân hà. Ươm tình...

chỉ cần em hạnh phúc
Tác giả: Cảnh Ngọc

yêu đương làm sao tôi chả biết chỉ mong rằng chẳng hối tiếc ngày sau Người quan tâm sẽ lo lắng và an ủi kẻ bội bạc sẽ hờ hững mà quay đi.

chuyện tháng tư
Tác giả: Cảnh Ngọc

Tháng tư mùa Osaka rộ trắng. Tháng tư nắng cho đầu óc anh say. Và Tháng tư có những cơn mưa bay. Mà ai hay Tháng tư buồn đến thế. Tháng tư trôi nhanh như 1 giấc ngủ. Ru hồn anh cả ngày cũ đã qua. Ôi tháng tư cảm thấy nó...

cỏ may
Tác giả: Cảnh Ngọc

Sông vắng cát lặng trời thưa nắng. Cây buồn đổ lá thu đến chăng? Đường về xao xuyến bao mùa cũ. Đợi ai mòn mõi nỗi trọc trằn. Hoa may mọc đầy giăng lối nhỏ. Vô tình đi qua vướng đầy chân. Giăng mắc áo em cả một mớ. Ngồi...

có những thứ biết tốt mà không chọn
Tác giả: Cảnh Ngọc

Người trước như nắng luôn tràn lan ấm áp. Kẻ sau như mưa chỉ trút em muộn phiền. Yêu chẳng đủ em giữ mình góc tối. Chuyện đã cũ em bỏ lại sau lưng. Hãy lấy người cho ta một điểm tựa. Đừng lấy người chỉ là chổ dựa thoáng...

cứ vui
Tác giả: Cảnh Ngọc

Đời bao nhiêu cứ cười lên em nhỉ Dẫu nỗi buồn cứ bắt lệ ướt mi Cứ vui đi dù lòng em thấy tệ Vì cuộc đời chỉ để gió cuốn đi

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm