Poem logo
Poem logo
Tác giả: Lê Viết Long
Tác phẩm: Tổng số có 19 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
ảm đạm
Tác giả: Lê Viết Long

Huế đã bắt đầu mùa mưa. Những hạt mưa trĩu nặng cay đôi mắt. Lách tách giòn giã...... Gieo rắc ảm đạm cho bầu không khí. Những hạt mưa cuồng nhiệt, trôi màu xanh của bầu trời nắng chói, để lại một màu xám trầm...

ba ơi
Tác giả: Lê Viết Long

Ba! ba ơi ba. Đã tá năm rồi đó. Khi ba xa nhà mình. Rồi ba về với gió. Gió xua những tầng mây ấm. Mang theo hơi lạnh về ngấm đất nhà ta. Giờ con đã lớn trong vòng tay mẹ. Ngẫm bỗng thấy đắng trong tâm hồn. Ba có đó...

cơn bão qua
Tác giả: Lê Viết Long

Mưa rơi ngoài hiên kèm theo con gió lớn. Trong nhà người ở, mong giấc ngủ bình yên... Tiếng ồn rầm rập như nghe con sấm. Toang tấm cửa sổ, mưa bụi thét gào. Loảng choảng gạch ngói, mái tồn bay lượn. Thiên nhiên mường...

con đường tôi
Tác giả: Lê Viết Long

Con đường tôi thơm mùi thơm cỏ dại. Ngát trong sương thẫm xanh xanh mịt mùng. Hòa theo nhịp lạnh vây quanh phố... Con đường tôi ngoằn ngèo thoáng đãng. Lác đác mấy con dê đi lạc. Chẳng tìm đàn. Gặm làn cỏ ngấm hạt sương...

diều gặp gió
Tác giả: Lê Viết Long

Chiếc xe đạp của tuổi học trò êm đẹp. Cột vào cánh diều của hoài bão, ước mơ. Diều bay bấp bênh bên con gió bé nhỏ. Tênh cuộn dây rối, phập phềnh như con giông. Gió hỏi diều hoài bão mà không có chí. Bay lên chi cho lận...

êm đềm
Tác giả: Lê Viết Long

Hạt mưa qua rồi. Trời vươn những hạt nắng. Óng ánh. Những ngày chờ Xuân sang. Gió cũng tàn phai. Như mùa thu cây rụng lá. Hàng cây im lìm xanh biếc. Ửng nắng trời dịu êm. Dòng suối khe trong veo. Chẳng đục ngầu ngày...

leaving the fog
Tác giả: Lê Viết Long

A butterfly comes to my eyes she stopped reaching the sky she says it impossible to fly one more time then she goes back into the dark of the sand leaving the fog that the sad day gives off...

mệ già ăn xin
Tác giả: Lê Viết Long

Đêm nay trời mưa tạnh. Mệ lại ra ngồi bên bức tường trống trải xướt lớp sơn xanh. Khuất sau chiếc xe máy đơn côi... Mệ ơi... gió lạnh mệ không mệ? Mệ đi ăn xin mệ già lắm. Nếp nhăn chói lên khổ cực cuộc đời. Mắt mệ nâu...

mẹ là
Tác giả: Lê Viết Long

Màu mắt của mẹ là vệt nắng. Dù nhỏ bé, nhưng chói một khoảng trời. Những vết chân chim, hằn bao khó nhọc, mong mỏi con khôn lớn. Mẹ là áng mây trôi, phủ những đỉnh núi ngút ngàn. Mẹ là cơn gió mát. Rười rượi...

mồng bốn tết
Tác giả: Lê Viết Long

Mồng bốn tết, chiều rảnh rang. Về Lăng Cô ăn hải sản. Tôi cùng mẹ, nhà cậu Út. Vô Đà Nẵng, chút rồi về. Bãi Mỹ Khê, chùa non nước. Rồng ngước đầu phun lửa đỏ. Này Sunwheel, Vincom nọ. Cho nơi đây nhịp sống...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm