Poem logo
Poem logo

thi vị tình yêu

Tác giả: Hồng Dương
Xin cảm ơn đời đã dệt tình yêu
Tạo hóa vẽ với bao nhiêu màu sắc
Và sắp đặt những tơ vương giăng mắc
Được mơ màng hồn rung lắc trăng sao

Nếu bảo rằng xa cách đến như nào
Hồn có thể bay thật cao để gọi
Nếu bảo rằng tình chỉ còn một gói
Gởi trao nhau thì để nói làm chi

Yêu là tin xin đừng nói những gì
Tơ giăng mắc vương lối đi muôn thủa
Yêu là nhớ trái tim đau muốn vỡ
Cũng giận hờn rồi bỡ ngỡ òa tan

Yêu là buồn đến sầu nặng chứa chan
Tâm ủ dột lòng chứa chan xa xót
Yêu là ngóng những vần thơ dịu ngọt
Giận mà thương và cũng trót vu vơ

Dẫu cách xa cánh mỏi chới mong chờ
Yêu là đợi nhớ vần thơ ai đó
Yêu là gửi những cành mơ hoa đỏ
Ngóng mong chờ lời thương dỗ trao nhau

Tạo hoá ơi sao cứ mãi dệt màu
Tình nhân hỡi sao mãi sầu xa cách
Thế gian bảo sao mãi hoài thử thách
Cho yêu thương ngọt trinh bạch giọt tình…

Trăng khuyết… buồn… trăng nhớ tới nửa hình
Người xa cách nhớ mối tình đêm vắng
Câu thơ cắt nửa lời ngân hụt hẫng
Chút dỗi hờn chút ngẹn đắng trong tim…

Cảm ơn đời một khoảng khắc lặng im
Cho nhung nhớ cho tình tìm hờn dỗi
Lời thơ viết tâm hồn không thay đổi
Hạnh phúc ơi …lòng có vội được chăng

Khoảng cách xa sông vẫn đợi bóng trăng
Mùa xuân đến cho hoa đăng nở rộ
Cho bến vắng đón con đò đến đỗ
Ta yêu nhau ! ngót hoài cổ cuộc tình !

Cảm ơn đời, từ nay được bên mình
Xin tan chảy cho lung linh đềm mãi….
Để em biết tình mình không tê tái
Vẫn nồng nàn ngay cả phải ….mờ xa…

Cháy tận cùng như khi đã tan ra…
Như cát bụi bay la đà trong gió
Cháy đến tận làn hơi không còn thở…
Cát bụi về còn mang nợ lời thơ…

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm