-. Giữa trưa trời đổ mưa rào. Không quen cũng gặp cùng vào trú mưa. Bập bùng gió đập phên thưa. Mái nghiêng lại dột không chừa áo em. Nhẹ nhàng tôi nép sang bên. Nhường nơi khuất gió cuối thềm cho nhau. Em cười: mưa vậy...
Bảy năm về trước em mười bảy. Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng. Xuân Dục, Đoài Đông hai nhánh lúa. Bữa thì anh tới bữa em sang. Lối ta đi giữa hai sườn núi. Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi. Em vẫn đùa anh sao khéo thế...