thơ hoạ nguyễn thành sáng & tam muội (2.000)
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2.000)
Bến Mơ Tương Phùng
Hạt tí tách đoạ đày văng vẳng
Nơi khuê phòng mặn đắng vành môi
Tóc buông rã rượi từng hồi
Cô miên khởi phím dập nhồi cơ tim
Tiếng chim vạc kêu tìm lẻ bạn
Nhoi nhói lòng vầng trán suy tư
Tàn canh ngọc biếc ngần ngừ
Nằm nghiêng thao thức nghe dư âm buồn
Mưa giông mãi dầm tuôn xối xả
Gợi tơ vương thấm dạ vỡ oà
Cũng là một kiếp hồng hoa
Mà sao đằng đẵng lệ nhoà hương đêm
Tình ngang trái nhặt thêm giá lạnh
Kẻ đan sầu, người cảnh héo hon
Niềm riêng năm tháng bào mòn
Đầu sông lẻ bóng, cuối hòn vọng phu
Hận Nguyệt Lão mịt mù giăng lối
Khiến uyên ương chẳng bội ước thề
Vẫn trầm cung bậc lê thê
Nỉ non réo rắt não nề tứ chi
Ôi thảm trạng! Xiết ghì tâm khảm
Nhìn gối chăn nặng bám hồn đơn
Hữu duyên, vô phận, lỗi đờn
Thiên thu giấc điệp chập chờn đeo mang
Ta, Tam Muội! Lỡ làng mai trúc
Luống ngậm ngùi thúc giục vần thơ
Vụng câu ghép chữ đặng chờ
Thời gian xoay chuyển, bến mơ tương phùng.
May 1, 2020
Tam Muội
Tương Phùng Bến Mơ
Bầu u ám, thinh không rụng nắng
Quán vỉa hè, giọt đắng, chìm sâu
Lan man tạo hoá cơ cầu
Tơ duyên ngang trái, gieo sầu vấn vương...
Nhìn rải rác trên đường lá đổ
Ngọn lững lờ sà vỗ, lắc lư
Hàng cây lặng đứng bao giờ
Có buồn cảm thấy xác xơ, não nề?
Ly nốc cạn, chân về phía trước
Bánh xe tròn đuổi rượt hoàng hôn
Trầm ga hướng thẳng bon bon
Hình yêu lởn vởn, chập chờn, chơi vơi
Niềm bất chợt ngậm ngùi da diết
Thương nồng nàn, tha thiết bấy năm
Tâm tư ấp ủ vầng trăng
Mà trăng diệu vợi, khung tầng gió mây
Để lưu luyến ngập đầy tấc dạ
Canh cánh lòng, lối ngõ đìu hiu
Đàn tranh lảy bóng thu chiều
Bao nhiêu réo rắt, bao điều bâng khuâng...
Quỳnh Nương hỡi! Ta Nàng...Hận kiếp!
Khiến lỡ làng điệp khúc Uyên Ương
Thẫn thờ bảng lảng khói sương
Yêu đương vạn kỷ, đoạn trường chơ vơ
Mượn ý nhạc, vần thơ khuây khoả
Vọng nguyệt lầu êm ả, tình chung
Một đêm sáng rực cả vòm
Nắm tay, Song Phượng, tương phùng bến mơ.
01/05/2020
Nguyễn Thành Sáng