Poem logo
Poem logo
Tác giả: Nguyên Hữu
Tác phẩm: Tổng số có 2632 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
vết bầm giữa biển
Tác giả:  Nguyên Hữu

Vĩnh biệt ngày xanh rũ thói đời. Xuôi thuyền mát mái nhẹ như chơi. Đưa người kiếp nản buồn nhân giới. Chở kẻ thân ương ngượng cảnh đời. Gió vuốt mây vờn thương sóng đợi. Sao buông nguyệt hứng ngán mây rời. Thuôn tay nắn gối...

vệt nắng cuối mùa
Tác giả:  Nguyên Hữu

Nắng thẹn đông cuồng bỏ lạnh phơi. Nắng vài sợi nhỏ lấy ai chơi. Nắng buồn chợt khóc sau thân cội. Nắng tủi đang hờn dưới lá tươi. Nắng gượng tìm nhau thương chẳng nói. Nắng loang kiếm bạn nghẹn không lời. Nắng tàn khép cửa...

vết nhơ
Tác giả:  Nguyên Hữu

VẾT NHƠ. Trộm bò, trộm lợn, trộm gà. Trộm trong siêu thị trộm ra ngoài vườn. Táo, lê, nho, quýt... đêm sương. Hồng, dưa... vào cuộc dở ương xứ người. Bề-tô-na-mự - nước tôi. Vết nhơ thêm đậm thêm rồi bạn ơi. Mọi miền Nhật...

vết thương đêm
Tác giả:  Nguyên Hữu

VẾT THƯƠNG ĐÊM. Đêm ngồi khâu vết thương xưa. Rách ra bởi tại nhớ vừa hỏi thăm. Tình duyên đôi sợi bện nhầm. Cắt da, cắt thịt… tháng năm chưa lành. Lời yêu tìm thấy tuổi xanh. Mong nhau đến độ dỗ dành thời gian. Bờ môi hờn...

vết nứt gia đình
Tác giả:  Nguyên Hữu

VẾT NỨT GIA ĐÌNH. Không biết là… chẳng biết làm sao thế. Mộng êm đềm lại dễ vỡ, bể, thua. Nhìn con trẻ mà lệ ngỡ trời mưa. Hồn nhiên bớt từ phía cha, nơi mẹ…. Anh lặng nhìn, tổ ấm mình nhỏ bé. Có tình yêu, thật sự đã rất...

về với tình mẹ bao la
Tác giả:  Nguyên Hữu

VỀ VỚI TÌNH MẸ BAO LA. Con đang về với mẹ yêu đây. Trong xuồng cong bé nhỏ gầy gầy, trên dòng sông quê mình xanh biếc. In nền trời xanh thẳm bao la. Đôi ba con sóng vỗ mạn thuyền nghiêng ngả. Như vỗ về khẽ...

vết thương
Tác giả:  Nguyên Hữu

VẾT THƯƠNG. Tờ giấy viết cái điều tòa án biết. Em cất này trong túi nhiều ngày qua. Chờ anh đến, chắc rằng anh sẽ đến. Sẽ thăm em, với lời lẽ của đời. Nhưng than ôi... nỗi đau là cái tội... Anh òa khóc... giọt nước mắt...

vết rạn .
Tác giả:  Nguyên Hữu

VẾT RẠN. * Thơ Tứ ngôn *. (Gieo vần liền). Công tắc bật đèn. Ngay tại tay em. Sao lại không bật. Bực quá đi mất. Sao lại sai anh. Nuốt giận cam đành. Sợ cây bút nhẩy. Cái bàn nhỏ gẫy. Đèn được bật lên. Ánh sáng lớn...

vết thương rất sâu
Tác giả:  Nguyên Hữu

VẾT THƯƠNG RẤT SÂU. * Thơ Bát ngôn *. (Gieo vần tiếp). Thật không ngờ lại là bữa ăn cuối. Bữa ăn mặn như ta đang ăn muối. Em rời đi lên xe chẳng ngoái nhìn. Anh phủ phục tại chỗ với lặng im. Rất lâu sau anh mới choảng...

vết nhơ tuổi già
Tác giả:  Nguyên Hữu

VẾT NHƠ TUỔI GIÀ. Hay cho ông lão dâm ô. Cả đời che đậy tốt phô ra ngoài. Lần đầu sao biết được ai. Nhục dục lấn át bi hài làm sao. Ái loang bảy sáu năm trào. Thương cho cháu bé làm sao nhìn đời. Nhọ nhem ông cứ thử...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm