chẳng lẽ nào cứ mãi nợ nần nhau?
Tác giả:
Đỗ Mỹ Loan
Chẳng lẽ nào cứ mãi nợ nần nhau? Đã bao phen ta âm thầm trốn chạy. Nỗi trở trăn cho đêm về tê tái. Câu ngẩn ngơ… cứ vấp mãi tháng ngày. Nhủ lòng quên sao tim cứ quắt quay? Bao kỷ niệm chất đầy ngăn ký ức. Chia tay rồi để...
|
cảm xúc tháng năm
Tác giả:
Đỗ Mỹ Loan
Ngày về trong hiu quạnh. Ta nhìn ta ngỡ ngàng. Bao lừa lọc dối gian. Là muộn phiền giăng bủa. Đầy gai chông tua tủa. Muốn xé nát đời mình. Ta cúi mặt lặng thinh. Nhìn thây người giễu cợt. Ân tình xưa phai lợt. Thôi làm...
|
chạm tay làm rách càn khôn
Tác giả:
Đỗ Mỹ Loan
Chạm tay. Làm rách càn khôn. Giận mình. Vấp phải nỗi buồn xa xăm. Mang mang thiên địa thăng trầm. Bốn mùa. Chỉ thấy lặng câm bóng hình. Rọi đèn. Thắp sáng vô minh. Đưa kim lên vá. Mảnh tình đa đoan. Nguyện cầu. Hai chữ...
|
cảm xúc tháng tư
Tác giả:
Đỗ Mỹ Loan
Tìm đâu làn gió mát. Làm dịu cái nắng trưa? Tháng tư ve thức giấc. Khản giọng chờ cơn mưa. Nắng lung linh trải thảm. Nỗi nhớ nhung ùa về. Chuyện ngày xưa nồng thắm. Giờ mịt mùng sơn khê! Mượn vài dòng tản mạn. Ru ta...
|
cảm xúc ngày khai giảng
Tác giả:
Đỗ Mỹ Loan
xa rồi
phấn trắng
bảng đen
xa rồi
bục giảng thân quen
thuở nào
nhớ về
ngày cũ xôn xao
những giờ lên lớp
dạt dào yêu thương
chỉ còn lại
nỗi vấn vương
âm vang
từng nhịp trống trường bên tai
|
cảm xúc tà nung
Tác giả:
Đỗ Mỹ Loan
Phố núi đây rồi… phố núi ơi! Mấy mùa xa vắng nhớ khôn nguôi. Dừng chân phiêu lãng bên đồi mộng. Rực rỡ hoàng hoa nhoẻn miệng cười. Vực thẳm cheo leo rợp sắc màu. Dã quỳ trước gió khẽ lao xao. Nghiêng mình tâm sự cùng cây...
|
chẳng thèm buồn nữa đâu!
Tác giả:
Đỗ Mỹ Loan
Chẳng thèm buồn nữa đâu! Thu đã về bên cửa. Nắng rộn rã sắc màu. Mây vàng hơn mọi bữa. Chẳng thèm buồn nữa đâu! Hương cốm đầy trong gió. Áo hoàng hoa trên cầu. Nghiêng vạt đùa với cỏ. Chẳng thèm buồn nữa đâu! Chuyện...
|
chải tóc chờ thu
Tác giả:
Đỗ Mỹ Loan
Một chút mưa thơm ghé cạnh thềm. Ngỡ ngàng chiếc lá nhẹ ru êm. Mơn man suối tóc mây lười chải. Hờn dỗi long lanh giọt lệ viền. Hình như chơm chớm thu qua ngõ. Ngọn gió heo may lững thững về. Áo lụa còn nguyên mùi vải...
|
cạn chén sầu vơi
Tác giả:
Đỗ Mỹ Loan
Ta mình chuốc cạn chén sầu vơi. Ngắm ánh trăng lên tận đỉnh đồi. Lạnh lẽo gió ngừng không muốn thổi. Âm thầm mây lặng chẳng thèm trôi. Vô thường đã biết câu tan hợp. Mà vẫn trở trăn chuyện khóc cười. Hãy uống cho quên niềm...
|
chẳng thể nào ngăn cách
Tác giả:
Đỗ Mỹ Loan
Lâu rồi tôi chẳng làm thơ. Cơn bão nổi để tâm hồn xơ cứng. Nghiên mực buồn ngoảnh mặt nhìn hờ hững. Con chữ sầu thổn thức tiếng than van. Chiều chủ nhật lang thang. Sợi nắng úa ghé hôn lên tóc rối. Không còn ai để nói câu...
|