về muộn
VỀ MUỘN
Thơ tự do
(Gieo vần cách)
Về
Thăm chốn cũ
Có nơi cỏ tốt xanh um
Học đòi cao như cổ thụ
Dòng sông sâu bởi trời thu
Đưa đẩy vài chiếc lá
Dừng lại nơi tấp nập bến xưa
Giờ hoang tàn hết cả
Thời gian như cơn gió qua
Lúc rời quê tìm hoa mộng
Nay quay về vẫn hai bàn tay không
Và bầu trời quá rộng
Ta về thấy vơi bớt người xưa trông
Ai cũng có nhà riêng biệt
To – nhỏ dưới ánh mặt trời
Tà dương cộn lên khắc nghiệt
Tiếng thở dài như nỗi lòng riêng
Người bạn cũ thủa xưa học giỏi
Đứng nhìn cây bàng
Trơ trụi lá không một lời nói
Nước mắt ai rơi
Nhang khói thơm viếng người trong mộng
Một mỹ nhân
Giờ quen mùi trong kỉ niệm sống
Bước dài thêm bước chân mà thấy trong lòng
Tĩnh lặng
Ngôi chùa vẫn cổ như xưa
Rêu phong còn sót vài tia nắng
Cuối cùng cũng dừng chân
Đứng giữa sân nhìn căn nhà cũ
Tìm thấy nụ cười
Trong giọt lệ vừa rơi còn đương giận chủ…
27/07/2025
Nguyên Hữu