thực viễn di
Ừ đấy, khùng đấy, đã chết đâu!
Bao người “tỉnh táo” đeo bệnh, sầu.
Gồng mình chống chọi tự nhiên tính,
Tủi hờn: Sống đúng cớ sao đau?
Khùng này đâu phải chẳng biết chi
Mà là quá rõ chuyện thường, kỳ.
Muôn lời đều do nhân loại nghĩ,
Trăm người ngàn ý, thực viễn di.
3.26