Poem logo
Poem logo

chịu đi ngươi!

Tác giả: Cung Fa
Ta đã nghĩ: Thôi không chửi nữa!
Mà cơn bệnh trở lại mỗi dăm hôm
Lòng cay nghiệt lởm chởm tới oẹ nôn
Phải nhổ ra phặp tim kẻ gây tội.

Lưỡi ta sắc và cong như lưỡi hái
Óc thâm huyền như vị Áo Choàng Đen
Ngươi phải đến: dù rằng từ chối chết
Cuộc hẹn yêu lừng lẫy chốn hoàng tuyền

Chịu đi ngươi! Đời ta sẽ là giai thoại
Và huyền thoại là cuộc xẻo mắt, môi,
Trận quậy quọ của muôn xác chết trôi,
Trên dòng máu siết bung vùng nội tạng.

Ngươi sẽ chết trong lần ngồi đàn hát
Óc lềnh bềnh trên vô nghĩa ngũ âm
Họng tắc nghẹt khi máu trào mười ngón
Rất dã man và cũng rất âm thầm!

Chịu đi ngươi! Lời cạnh khoé, rủa nguyền
Xuyên hồn ngươi, tung toé cõi thùy miên
Trước cái chết không một ai phúng viếng
Sẽ có ta an ủi,
vuốt mắt,
và cười duyên.
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm