tự tại
TỰ TẠI
* Thơ Tứ ngôn *
(Gieo vần cách)
Trong mỗi con người
Rất nhiều vẻ đẹp
Họ cố thanh minh
Xong rồi phù phép
Ta chỉ lặng xem
Bằng lòng từ ái
Và một nụ cười
Biết người không ngại
Như bộ phim hài
Sẽ không bình phẩm
Chẳng lộ ra đâu
Bầu trời xanh đậm
Có lối đi nhầm
Mặc đời đánh giá
Ta chẳng cố - cầu
Vừa lòng kẻ lạ
Phù phiếm tặng hoa
Kẻ ca người tụng
Cần thiết vậy không
Tranh giành sai – đúng
Hợp tính đi chung
Ít - nhiều không quản
Mọi sự phiền hà
Lặng trong thanh quản
Cũng có oán than
Coi là hình thức
Cách sống của ta
Nhiều người sẽ bực
Suy nghĩ của ta
Vốn luôn tĩnh tại
Chẳng ngại phong ba
Đời thêm thư thái.
03/01/2026
Nguyên Hữu