gió bạt mây ngàn
Gió Bạt Mây Ngàn
Thơ Nguyên Thạch
Có những chiều lang thang
Theo gió bạt mây ngàn
Tưởng mình như cuốn hút
Vào cõi mơ thiên đàng.
Trên cao chùm mây trắng
Che nhẹ vùng hoa nắng
Lá thu đan xào sạc
Xua đi trời tĩnh lặng.
Dốc triền trà xanh lơ
Thôn nữ bên đồi mơ
Đôi bàn tay thon dịu
Cô đang hái vần thơ.
Cô thôn nữ xinh ơi
Vai gầy dáng lả lơi
Nụ cười như hoa nắng
Tôi mơ ước chung đôi.
Đây như chốn thiên thai
Tóc em vướng hoa lài
Ướp lên gùi trà nụ
Dậy cả hương tương lai.
Ba năm tôi tương tư
Ba năm thương nhớ ơi
Hoa lài tôi ấp ủ
Chờ cài tóc cho người.
Gió mang câu ầu ơ
Gió ru điệu mong chờ
Tôi yêu miền sơn cước
Ví tình như vần thơ
Tôi yêu cô sơn nữ
Chuyện tình như bài thơ.
Nguyên Thạch