từ nghiệp sanh ra
Hoang vu sương lỡ vận rơi
Hoang tàn mộng đã lạc trôi thác ghềnh
Hoang mang đờ đẫn riêng mình
Hoang hoải trải khắp cuộc tình oan khiên
Rời xa khắc ấy bình minh
Bước vô bụi phế, chân linh ngỡ ngàng
Đi ra còn tiếng vang vang
Ra đi khủng hoảng vẫn ràng trói tâm
Leo lên ngủ giữa tàng thông
Tựa chàng quân tử vẫy vùng gió mây
Đếm mùa nguyệt, đếm bóng ngày
Đếm hạt sao rớt rứt ray đất trời
Trong tàn lụi tiếp sinh sôi
Muôn mầm sống mới gánh đời khổ đau
Hỗn loạn tham tiếc tranh nhau
Cười sảng, khóc nấc khấn cầu bình yên.
16.1.26