Poem logo
Poem logo

trời già và tuyệt tác của ông

Tác giả: Cung Fa
Mèo con, mèo ngủ cho ngon
Để trời già ngắm cho mòn cơn đau.

Chiều mưa tím, tái loang màu
Sân vườn ám tối đêm sâu cắm sào
Khách gió tìm tới lao xao
Gửi lời thăm hỏi thời nào đã xa.

Trời già lăn lộn phong ba
Tà dương nhắm mắt vội qua bao ngày
Tưởng sơ nguyệt, tiếc hồng mây
Cổ kim trường khúc chẳng hay đích về

Niên niên kỷ kỷ lê thê
Chí rộng, thân mỏi: tứ bề xác xơ
Thưở khai thiên có nào ngờ
Nhọc công lập để hoác hơ địa cầu

Buồn tình đổ xuống mưa ngâu
Giận tới rung chuyển, nổ bầu núi non

Người còn, mà đất chẳng còn
Diệt trên, hại dưới, tước mòn thiên nhiên
Tham, ngu, ác, phá triền miên
Loài người hoá đám quỷ điên bạo tàn

Thiên địa càng lúc tan hoang
Trời mất kiểm soát với đàn quỷ say
Nên còn sót lại những ngày
Ông về trú ẩn chốn đây vườn nghèo
Vườn nghèo nhưng có bầy mèo
Lông mềm ấm áp quấn theo ông hoài
Trời nghe an ủi, nguôi ngoai,
“Biết thế chỉ nặn ra bầy mèo ngoan.”

23.1.26

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm