chắc chi họ buồn rầu
Không còn dịp gặp nhau
Nên ăn năn ngày cũ,
Vì rời đi bất ngờ
Nên tội chưa thể thú.
Chuyện vốn dĩ lòng thòng
Mà tâm thường nhác nói,
Đáp câu trả lời vội
Đắp xây thành giả dối.
Định bụng sẽ thú lỗi
Trong lần gặp chót cuối.
Tưởng là lâu nên đợi
Bất ngờ, nó đã tới.
Bước đi trong ngác ngơ
Bấm bụng: Hãy ơ thờ!
Một người quen mất tích
Thường như chuyện đêm mơ.
Đời xoay cuốn phai màu
Ký ức chẳng bao sâu.
Chỉ là ta nhớ mãi
Chắc chi họ buồn rầu.
24.1.26