đi qua cái giếng
Tôi chỉ là người
đi ngang cái giếng
bỗng nghe tiếng kêu
thì ngó nhìn xuống
Một vùng tăm tối
không chi cứu rỗi
bầy ếch gào hăng
níu lòng bối rối
Tôi dùng đèn soi
nơi lũ ếch ngồi
mắt chúng giương to
như sự chống đối
Trong những kiếng lồi
tôi thấy bóng tôi
không hơn quái vật
in miệng giếng – trời
Nên tôi ngoảnh đi
e ngại xúc phạm
loài không cần tôi
để có ánh sáng
Và không cần chúng
để thấy mình cao
trời rộng tôi bước
nhạt tiếng kêu nhao.
1.26