trên lối đời dẫn dắt toàn lời rỗng,
Cũng chẳng biết có bao vạn đêm thâu,
Hay mấy tỷ hành tinh trong Vũ Trụ.
Cũng chẳng buồn, bởi những chiều: tan- hợp,
Như mưa nắng phía ngoài hiên bất chợt.
Buổi chiều xanh, trên những con đường nhỏ,
Không nghĩ suy, không lời trên môi lặng.
Nhưng con tim yêu hết thảy trên đời,
Thiên nhiên tựa hồ như người đẹp cùng tôi.
Hãy lắng nghe để xem xét giùm tôi,
Nỗi khổ đau chôn như nấm mộ đời.
Trên lối đời dẫn dắt toàn lời rỗng,
Sự giả tạo biểu lộ vẻ bên ngoài.
Vạn vật có gốc rễ, có vận mệnh,
Biến hóa rồi cũng về với cội nguồn.
Không đổi tức để mọi thứ tự nhiên,
Hiểu nhiều dễ thua không nên tiếp cận.