gác xép đó
Gian gỗ thấp, hẹp, áp mái,
Kín, oi bức như hỏa lò
Sấy rụm vàng bao sách vở,
Bụi chồng lớp lớp xám tro.
Mưa lùa theo hướng gió bay
Lách vào giếng trời hổng mái.
Tôi yêu mùa mưa thuở ấy,
Ngồi hứng mát rượi làn da.
Đêm đông nằm ngó sao xa,
Mỉm cười, thả hồn miên viễn,
Ngân hà nối tình tha thiết…
Sáng trời rọi, lũ chim ca.
Gác xép đó vốn là kho
Lưu trữ bao đồ vật cũ:
Hòm rương, sách báo, tượng cổ…
Thật bí ẩn, dậy tò mò!
Tôi từng hóa chú bé hư
Đu mình bay theo đàn ngỗng.
Mỗi chuyến đi - một cuốn sách,
Trở về đời, đạo đức hơn.
Gác xưa từ lâu chẳng còn.
Ký ức tuổi thơ bụi phủ.
Hôm nay nhìn tập truyện cũ,
Sực nhớ một thời đã xa.
6.3.26