Poem logo
Poem logo

tuyết tháng ba

Tác giả: Nguyên Thạch
Tuyết Tháng Ba

Thơ Nguyên Thạch

Tuyết tháng Ba dày thêm ngàn nỗi nhớ
Kể từ ngày tan vỡ cuộc tơ duyên
Tôi đắn đo, em nơi ấy bình yên
Hay đau đáu những muộn phiền trăn trở?

Em và tôi chẳng trọn duyên chồng vợ
Khi mặn nồng tôi nào ngỡ cách xa
Buồn lên non lấy rừng núi làm nhà
Mai xuống biển cùng sóng vỗ ngân nga lời đơn độc.

Trở lại rừng, cội già rưng rưng khóc
Gió vi vu bạt mái tóc vào ngàn
Đất ru ta, loài dế dại thở than
Lẫn tiếng hoảng lạc đàn, lơi cánh Vạc.

Lần xa người, thu vút cao tiếng hát
Ngân về đâu, núi thẳm ngút bể sầu
Ta về đâu?
Hỏi về đâu?
Miên man lạc bước rừng sâu
Tìm nhân ảnh, mênh mông sầu cõi vắng.

Rừng ngậm ngùi cho ta ngàn trái đắng
Ai ra đi
Để hoang vắng một đời!
Thế nhân ơi
Vẽ chi lắm cuộc chơi?
Ta mong được phút sớm rời bể khổ.

Về chốn cũ, ta thẩn thờ tìm dáng người cuối phố
Tuyết tháng Ba loang lỗ tím chiều đông.
Phố vắng em, nên tháng Ba chẳng có nắng hồng
Tan tác cuối đông, người theo chồng biền biệt.

Tháng Ba ơi, tìm đâu màu mắt biếc?

Nguyên Thạch

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm