Poem logo
Poem logo

con quỷ trên ngực

Tác giả: Lâu Văn Mua
Trong đêm tối khi màn nhung khép lại
Ánh trăng tà xuyên kẽ lá đơn côi
Ta nằm đó, giữa lâu đài hoang hoải
Nghe thời gian ngừng đọng giữa vành môi.
Một bóng hình từ hư vô hiện hữu
Chân đen sậm giẫm lên vùng ngực đau
Nó mang theo nỗi buồn từ vĩnh cửu
Và nụ cười của vực thẳm thâm sâu.
Đôi mắt đỏ như hòn than rực cháy,
Nhìn thấu tận cùng những nỗi sợ thầm kín
Ta muốn hét nhưng thanh quản run rẩy
Như bị xiềng trong xiềng xích của lặng thinh.
Ôi, sức nặng của ngàn năm đá tảng
Đè nghiến lên từng nhịp thở yếu mềm
Thân thể ta - một lâu đài mục nát
Bị kẻ thù xâm chiếm giữa màn đêm.
Hắn thì thầm những lời bằng tiếng cổ
Về những linh hồn chưa được rửa tội bao giờ
Hắn gieo rắc những hạt mầm đau khổ
Vào cánh đồng hoang của những giấc mơ.
Bàn tay gầy như cành cây khô héo
Vuốt ve gò má lạnh lẽo tái tê
Hắn kéo ta vào vòng xoáy vặn vẹo
Nơi ranh giới giữa tỉnh thức và u mê.
Cố vùng vẫy nhưng tay chân hóa đá
Như bức tượng buồn trong nghĩa địa mù sương
Ta chìm xuống, sâu thêm, và xa lạ
Với chính mình trên chiếc phản bình thường.
Tiếng chuông nhà thờ xa xăm vọng tới
Tan biến dần trong tiếng rít của bóng đêm
Ta chờ đợi một tia sáng cứu rỗi
Nhưng bóng đè vẫn nặng trĩu bên thềm.
Đêm dài lắm, hỡi người con của đất
Khi quỷ dữ còn ngự trị trên tim.

08.11.2022

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm