cái đêm ấy, rất chi anh hùng
Bé thơ háo hức phi thường
Giữa đêm đông lạnh tìm nương tiếng trời
Nửa khuya âm đã chùng rơi
Vào trong óc nhỏ, rồi rời bước đi.
Sực nhớ cõi thầm thì thưở ấy
Gió lao xao bỡn với màn cây
Cánh đồng xanh mướt ban ngày
Nhập đêm huyền thẳm thành bầy mèo đen
Rù rì tai quái thần tiên
Bỗng trong phút chốc nằm im bất thường
Ù ù, âm khản đặc sương
Hơi kèn yếu ớt lần đường bên kia
Bóng ma lủi thủi đi, về
Chấm đen, vệt đỏ dịch lê dòng đời
Ngậm ngùi mà cũng ngầm vui
Nửa khuya mộng thức, chao ôi dị kỳ!
Ngó lên vuông tối vô vi
Một vì sao sáng lầm lỳ yếu soi…
Cái đêm ấy, cổ xưa rồi!
Mẹ tôi say ngủ, chị tôi li bì.
Hồn tôi lặng lẽ bước đi,
Ngao du khắp chốn rất chi anh hùng.
17.3.26