lãnh bước
Đêm buồn bổng thấy tái tê
Trang thơ bỏ dỡ bước lê âm thầm
Xuân về hồn lạc xa xăm
Lạc vào uyển mộng những năm một mình
Đôi vai nặng gánh mãnh tình
Lạc loài như kiếp lục bình trôi sông
Thế gian lắm phận má hồng
Mà sao vẫn cứ phòng không não nề
Còn đâu hẹn ước, hẹn thề
Lạnh lùng đêm vắng bước lê bên đường
Dẫu rằng trăm nhớ ngàn thương
Mà sao chẳng thấy vô thường nhớ nhung
Một trời ảo ảnh mông lung
Cho người thi sĩ bổng chùn bước thêm
Pháo hồng phơi xác bên thềm
Cuốn theo gió lạ trong đêm mịt mờ
Còn đây thừa chút bơ vơ
Cùng người lãnh bước mộng mơ cổ tình.