mượn tạm tương tư
Đêm treo nghiêng phía chân trời
Ai gieo thi hứng xuống đời mà đau
Viết hoài chỉ thấy hư hao
Câu chưa kịp hết, nguyệt vào ghé thăm
Vần bằng vần trắc rối tâm,
Nhờ trăng tấu khúc nguyệt cầm tương tư
Bút nghiêng mượn tạm thi từ
Chấm lên giọt mực… nghe như giọt sầu
Tơ lòng buộc giữa canh thâu
Rơi trên trang mỏng, nhòe câu hẹn thề
Người xưa lạc chốn u mê
Còn ta vướng giữa sơn khê dặm dài
Một lần ngòi bút run tay
Mực như máu chảy qua ngày giá băng
Tình gieo xuống cõi vĩnh hằng,
Trổ bông chi nữa giữa vằng vặc đêm?
Hồn nghiêng theo mảnh trăng mềm
Chở bao hư mộng, buồn thêm một đời
Thương ai lạc giữa rong chơi
Để ta chấm bút thành trời bão giông
Thơ trôi, chữ lạc, mênh mông
Mực tàn, giấy rách… mà không hết sầu
Đêm nay hồn lạc về đâu?
Nghe như giấy mực bạc đầu gọi nhau:
“Bút ơi, nhặt hết trăng sao
Tương tư mượn tạm gom vào hồn thơ”