nợ tương tư
Đem trăng buộc dính luôn trời
Kẻo rơi xuống vỡ rối bời thi nhân
Ngân Hà Ngưu Chức cách phân
Giấy kề bên bút mà dần phai phôi
Nơi trăng sáng cũng có tôi
Nơi trăng lặng mới chia đôi sơn hà
Dặm trường dấu tích phong ba
Ân tình mỗi bước, đều là bước lui
Lấy nghiêng mài hết buồn vui
Viết nên những chuyện ngậm ngùi tương tư
Phong trần đếm mấy ngày dư
Nợ luôn từ đó biết trừ vào ai?
Đêm buồn nhỏ giọng than dài
Một thân hàn sĩ gia tài trăng sao
Trót thân thi phận lẽ nào?
Nợ tương tư đó tính vào thi nhân