hành trang
Nắng phai, dần nhạt núi sông,
Phương Nam chiều úa, cánh đồng xác xơ.
Dòng trôi nước chảy lững lờ,
Hành trang rớt lại dại khờ năm xưa
Tháng Mười Một lạnh giăng mưa,
Hương hoa cải trắng khẽ đưa lối về
Lòng đi muôn dặm sơn khê
Đông về lấp những cơn mê vơi đầy
Mây trôi, ký ức về đây
Bẻ đôi nỗi nhớ dựng xây cuộc đời.
Bụi đường tiếu ngạo muôn nơi,
Qua bao ngõ hẹp đánh rơi sơn hà.
Bút nghiêng nhớ những ngày qua
Đèo cao, núi thẳm mặc ta vẫy vùng
Hành trang còn lại sau cùng,
Chỉ là một thoáng ngại ngùng bước chân
Một mai tạm biệt cõi trần
Hành trang là một mộ phần vô ưu
Chiều nay lữ khách phiêu du,
Ước làm cỏ dại gió ru bạc đầu
Sông sâu nước chảy qua cầu
Hành trang gom được một bầu tâm tư
Giật mình đếm những ngày dư
Gót hài phiêu lãng nghe hư cõi lòng
Ta về nhặt được gì không?
Giữa mùa rét buốt mênh mông gió đầy
Ta về nhặt được gì đây?
Hành trang sao lại chất đầy hư vô…