cách ly
Mơ ước xa xôi thưở nhỏ
Một mình ẩn bóng rừng sâu
Đắm trong thanh âm vũ trụ
Lạc trong tối sáng nhiệm mầu
Hơi rừng làm run lẩy bẩy
Giữa ngày cái lạnh rợn da
Sự u tịch của lòng ta
Chảy vào triệu năm lạnh giá
Muôn sinh vật lạ vây quanh
Những ánh rập rình hiểm họa
Ta trở thành kẻ khai phá
Một kẻ hồn nhiên man dã
Ta mất đi tiếng loài người
Ta cùng với thú đùa chơi
Tuyệt nhiên không cần giải thích
Lòng sẽ bật cười khúc khích
Vào đêm đất trời rùng rợn
Muỗi, rắn, hổ dữ tìm ta
Chẳng cần phải quá lo xa
Chỉ là một lần tuyệt mệnh
Chết thê thảm không ai biết
Chết vinh quang không oán than
Chết lạnh lùng không kèn đám
Chết thảnh thơi không lỡ làng.
25.3.26