mặt khuất của sắc trắng
Đó chỉ là màu trắng
Khiến mắt ta nhói đau
Không còn sự tinh khiết
Đời mình hằng nguyện cầu
Tia nắng soi biển sâu
Gãy, lóe, tản vạn màu
Cuộc hỗn loạn man dại
Trong bình minh trớ trêu
Như đám gấu Bắc Cực
Lông rỗng phủ da đen
Phồng mịn, trông mềm trắng
Thú săn dưới vẻ hiền
Hay nhựa hoa anh túc
Rỉ căng dòng sữa non
Rắc gieo “cái chết trắng”
Giẫm xéo lời van lơn
Khởi nguồn từ ảo tưởng
Ta tôn thờ, nhớ thương
Giờ một màu tang tóc
Thổi vô vọng chán chường
Bám vào mái tóc anh
Đậu chặt trong mắt em
Thẫn thờ ngày trăn trở
Xuyên muôn đêm không ngủ
Ôi sắc trắng hung dữ
Bậc thầy phép ngụy trang
Hỗn tạp và man trá
Phá hồn ta điêu tàn.
3.26
|
Bài này đã được xem 42 lần
|
|
Người đăng:
|
Cung Fa
|
|
|
|