***thúy kiều vs giống điếm tự thân
1.
Truyện Kiều xưa giờ hay khỏi nói,
Thế nhưng đời giở thói ma cô,
Tẩy não giống gái nghệch ngờ,
Dẫn đem thân bán phụng thờ mẹ cha.
Gái lao đầu chốn lâu hoa,
Đĩ ngầm, đĩ lộ miễn là rảnh thân.
Son phấn, xe rước, trai tâng,
Mạt rệp vểnh mặt ngỡ mình cao sang.
Những khi “cô Thắm về làng”,
Vàng đeo khắp thể, vênh vang trong ngoài.
Vô tri, bốc phét lên oai:
“Sự thành công ấy mấy ai sánh bằng!
Gái học hành phí cơm canh,
Chẳng bằng sửa soạn banh chân kiếm lời!”
Xuất ngoại ngó rất buồn cười,
Bầy gà láo ngáo như vừa mắc toi.
Người ta hỏi chẳng trả lời,
Vì rằng ngu dốt muôn đời hiểu chi.
Chẳng lạ nếu bị bế đi,
Tống về nước mẹ vì nghi làm gà.
Phong cách mồn một gái hoa,
Gu chì, Sờ néo, Pra da, Vi tòn,…
Thân, mặt sửa chích húp sưng,
Răng sứ trắng dã, vá trinh, bơm Lờ.
Gọi là dưỡng vốn trời cho,
Cố mà cày xới ấm no muôn ngày.
Tệ nạn chẳng ngán nhúng tay,
Bệnh ngặt giờ đã có thầy thuốc lo.
Mỗi rằm cúng khấn, vái thờ,
Quan Âm Bồ Tát độ cho yên bình.
“Giấu nhẹm ai biết mà khinh?!
Họ còn ghen tị đời mình lên hương!”
2.
Xin nhớ rõ Kiều con quan quý;
Cầm, kỳ, thi, họa sẵn nức hương,
Mai cốt cách, tuyết tâm lương,
Bùn sương còn lấm nẻo đường gió mưa.
Rủi hay dại, đã bị lừa?
Tòng phu họ Mã - ma cô, ai ngờ!
Tân hôn xỗ đứt “ván cờ”,
Vội đem thảy bán vợ thơ cho đời.
Kiều toan tuyệt mệnh nhưng ôi…
Lại phen mắc chước lũ người gian manh…
Mười lăm năm đủ tan tành,
Mặt, lòng dày dạn; vị tanh đeo hoài.
Hậu vận mới bớt bi ai,
Vì chàng Kim Trọng đoái hoài người yêu.
Bởi thương tiếc, thêm cưng chiều,
Tấm lòng trinh trắng hứng nhiều phong sương…
3.
Nàng Kiều có đáng làm gương
Cũng nên tiết chế, xét lường họa tai.
Đừng lợi dụng, hoán đúng, sai;
Mại dâm lại ví thiện, oai như Kiều.
Đổ cho hàn cảnh bước liều,
Ôi hạng vô sỉ quá nhiều thời nay!
Truyện Kiều đọc, chọn cái hay;
Luận về thủ pháp thay vì nội dung.
Cốt truyện chớ diễn lung tung,
Vô tình bôi xấu hình chung về Kiều.
Kiều nhơ thân vẫn biết điều,
Khổ đau nhục nhã, sớm chiều thẹn cay.
Nào đâu trơ trẽn mặt dày,
Đần độn, dâm dục, tưởng hay cố làm.
Nàng từ thất thế cao sang,
Tự trọng từ chối lòng vàng hôn phu…
4.
Hỡi ơi hạng óc đui mù,
Hãy ngửi cho rõ sự dơ của mình!
Đừng già mồm vớ “chữ trinh” -
Nguyễn Du thương xót phân tình thuở xưa.
Thế hệ muối xổi ăn bừa,
Do quen bẩn bựa thành ưa làm càn.
Chớ mà quyết liệt đàng hoàng,
Đã chẳng bán rẻ nghìn vàng sướng thân.
Lấy cớ phụng dưỡng, báo ân
Chẳng thể gột rửa mùi tanh thân, hồn.
Khi ác nghiệp đổ dập dồn,
Thôi đừng gào oán, rủa hờn lão thiên.
Lão thiên nào khiến tham tiền?
Dâm dục, trơ trẽn, ngu liền hoạ tai.
31.3.26