trên ngày tàn
Ví như mình năm nay hăm bốn,
Sức trâu còn hùng hục húc điên;
Lũ phong ba hóa nước dịu hiền,
Thỏa hồn tìm đồng xanh, bãi cỏ.
Nếu như mình trẻ như năm đó,
Tánh ngông nghênh vương nét ngây ngô...
Người ước nếm mà cũng muốn thờ
Trái hồng se vừa phơi trong gió.
Cũng còn chút chút lòng chứng tỏ,
Chớ vậy mà lách chách đáng yêu.
Nửa hường chín, nửa sống - sức liều -
Cái tố chất giờ đây đã hết.
***
Mười năm sau xìu xìu ểnh ểnh,
Mộng cái chi cứ mãi đắn đo,
Ngại chạm va, nhút nhát lò dò,
Chí chực cạn, ngực chừng ná thở.
Lửa không có, làm chi cũng khó.
Trời vẫn xanh, mà nghĩ thống khổ,
Mưa ngoài hiên, lòng lạnh co ro,
Nhìn bóng nước, tưởng mình tan vỡ.
Tue, 31 Mar, 26