u ám
Trời chực đổ cơn mưa
Cũng như mùa đông đó.
Vầng dương chẳng buồn tỏ,
Lòng người càng chơ vơ.
Mặt trời đâu để thờ.
Nào ai nguyện xin được.
Những hình nhân cầu mưa
Treo hi vọng lỡ vỡ.
Trời gieo mưa mãi thôi.
Ai trách ai sao đặng?
Trong ngoài một sắc trắng,
Hồn buồn nặng mấy muôn.
2.4.26