khi chiến thắng cũng nghĩa là thất bại
“Lịch sử trở về,
trước là thảm kịch,
sau là trò hề”
kẻ thắng ngạo nghễ
giải khát thoả thuê
máu đỏ ngập quê
từ cừu hiến tế
những lời tuyên thệ
“một tiến không lui”
bao nhiêu xác đổ
từ những cờ người
bấy nhiêu lượt chơi.
vào chương bom lửa
thú tính sục sôi
lòng người xa rời
bình yên nguyên thể
họ tranh chiếc ghế
họ giành miếng thơm
như đám cô hồn
rèn mình man rợ
để hẫng tay trên
để tiếm phần hơn.
tội ác leo thang
mấy ai cảnh giác?
còn ai kiểm soát?
như trong chợ cá
ai biết mình tanh?
chẳng có đường quành
đứng lại là ngáng
trong dòng hỗn loạn
chúng va đập nhau
gục bay tan tác.
“Sống chết mặc bay!"
thầy mày đã quyết
cưỡng dụ con ngoan
lao vào trận chiến:
“Đó là cống hiến
để được vinh danh
tổ quốc cần anh
viết nên lịch sử.”
Trò lừa khốn nạn
bỉ ổi, súc sanh
lịch sử vang danh
muôn màn ô nhục
bao tên tướng cướp
những lũ khỉ đột
gieo bao đau thương
tổn hại, chết chóc
những tên đồ tể
rắc hoạ diệt vong
…
thế hệ mai sau
ngày ngày tới lớp
"ngoan ngoãn đáng yêu"
hô vang khẩu hiệu:
“Chiến thắng vinh quang”
4.4.26