khúc phôi pha
KHÚC PHÔI PHA
Màu hạ cũ chen mình qua kẽ nhớ
Nắng hanh vàng vụn vỡ rụng bên hiên
Tiếng ve gọi mỏng dần trong nẻo lặng
Nghe thời gian rạn nứt mối ưu phiền
Hoa phượng cháy đỏ trời thương dĩ vãng
Cánh rơi mềm chạm những vết thương xưa
Con đường cũ mơ màng mây khói muộn
Để hồn ta lạc giữa nắng giao mùa
Mây trôi chậm mang theo mùi ly biệt
Nhuộm hoàng hôn tím sẫm nỗi chia xa
Lời chưa ngỏ hóa thành miền câm lặng
Chỉ còn nghe nắng vỡ rụng hiên nhà
Mưa hạ đổ xối qua miền ký ức
Giọt rơi nào cũng chạm một niềm đau
Trang thư cũ úa dần theo năm tháng
Mộng trăm năm đọng giữa nắng phai màu
Hạ vẫn đến dẫu nghìn năm vẫn thế
Nhưng lòng người muôn thuở mộng chìm sâu
Tình đã khuất sau lưng trời rất vội
Chỉ còn ta đứng đợi dưới chân cầu ./.
LCT 13/O4/2O26
|
Bài này đã được xem 15 lần
|
|
Người đăng:
|
Tiến Cảnh
|
|
|
|