hai sự vô tận trên đời
Trên cõi đời có hai sự anh ơi,
Trải vô tận, không bến bờ, ranh giới.
Chúng vĩnh viễn, nhìn chung ít thay đổi,
Là vũ trụ và sự ngu con người.
(Và kẻ ngu cũng chính là em đây,
Mãi tức mình về những sự ngu ấy.
Thay vì nghe anh, em nên bỏ chạy,
Tránh xa ra lũ dốt thâm căn này.)
Cự tuyệt nhìn họ thống khổ, đọa đày,
Từ chối nghe những lời gào thống thiết,
Vì muôn đời họ hành xử giống hệt,
Cũng chẳng cần ai dẫn lối, kéo ra.
Và chưa hết, đó đâu là tất cả,
Nếu mủi lòng, ta giúp đỡ mấy phen,
Họ sẵn sàng quẳng bỏ cần câu quen,
Xin hẳn cá ta nhọc công câu giữ.
Nếu ta phân bày, từ chối giúp đỡ,
Chúng ôm hận chửi bới mình ác nhơn,
Nhờn với chó, chó liếm mặt sanh lờn,
Cũng do mình giúp hạng hết thuốc chữa.
Ta là người, nào phải thân trâu ngựa,
Cần làm, học, giải phóng và nghỉ ngơi.
Chúng chê ta ích kỷ, ta ngẫm ngợi,
Chúng giúp gì cho tự kỷ hay chưa?
9 trên 10 - hạng báo hại thượng thừa,
Rồi huyễn hoặc mình hi sinh cao thượng,
Rồi chính chúng chửi đời sao bạc phước,
Rồi trách người khốn nạn chẳng tình thương.
26