░░đ░ừ░n░g░░
Đừng trốn nữa
để được thức cùng nhau
Nếm vị đêm không còn
trong ảo ảnh
Đừng xa nữa khi
mùa đông đang lạnh
Để thì thầm hai tiếng yêu thương
Đừng để ta khắc khoải
giữa canh trường
Ôm chặt cô đơn
đến kiệt cùng hơi thở
Nghiêng bên nào
cũng trở về nỗi nhớ
Phút giao mùa
thánh thót hạt mưa rơi...
Về bên nhau và
ta sẽ không rời
Từng ngón tay tìm lại
vùng cảm xúc
Vị của đêm ngấm
tận sâu lồng ngực
Men của đất trời,
của khúc tình ca
Đừng bao giờ nói
đến lời chia xa
Vòng tay ấm cho
bùng lên ngọn lửa
Cho vị đêm sẽ không
còn lạnh nữa
Đừng bao giờ để
một phút không nhau...
Đ.A.T🍁🍂