░░g░i░ậ░n░░
Có những lần em bày cơn giận nhỏ
Như mưa phùn thoáng chạm ngõ, hàng cây
Để anh biết trong lặng thinh hao gầy
Có một người đang chờ ai dỗ ngọt
Em vẫn bảo tình yêu như biển lớn
Cần đôi lần dậy sóng phía xa khơi
Xa một chút để lòng gần thêm nữa
Để bàn tay biết tìm lấy một bàn tay
Ngày ấy nhỉ, mình thường hay giận dỗi
Mà lòng nào có muốn mất nhau đâu
Chỉ muốn thử trái tim sâu mấy nả
Khi quay lưng có nghe nhói không nào?
Anh từng đo nỗi nhớ bằng đêm trắng
Đo tình yêu bằng khoảng lặng đôi lần
Mới hiểu được điều dịu dàng, bền bỉ
Là sau buồn, ta lại muốn gần thêm
Em giận nhé, đôi môi cong kiêu hãnh
Mỗi mùa yêu tô điểm thêm sắc màu
Để hai đứa biết đời cần có nhau
Sau tất cả những xa gần, nhung nhớ
Bởi tình yêu nếu chỉ toàn phẳng lặng
Sẽ có ngày như hồ nước hững hờ
Chính giận dỗi làm lòng ta dậy sóng
Mới biết thương từng nhịp đập bao dung
Để mai này sau bao năm dâu bể
Ta mỉm cười dưới mái ấm nhà chung
Sẽ nhớ mãi những hờn ghen thuở ấy
Phút trẻ con… mà gắn bó khôn cùng...
Đ.A.T🍁🍂