Poem logo
Poem logo

khi hoàng hôn gọi tên

Tác giả: Viễn Phương (OVQ)
Khi Hoàng Hôn Gọi Tên

Chiều rơi nhẹ hoàng hôn dần khuất núi,
Tóc bạc rồi, hồn xưa vẫn mênh mông,
Ta ngồi đây thời gian đi từng nhịp
Nghe nhớ thương theo về với hư không.

Tuổi xuân qua, ta đi qua bão gió,
Một kiếp người, trôi nổi giữa phong ba.
Dừng bước lại ngó sau đường mây trắng
Hương xưa nào còn phảng phất quanh ta

Đời người như áng mây trời trôi nổi
Đến rồi đi không nơi chốn tựa nương
Giữ trong tim nụ cười hiền tha thứ,
Cho lòng an nhiên giữa cõi vô thường.

Nếu mai đây, ta về nơi xa vắng,
Xin gió ru hồn ta giấc an lành.
Chẳng mang gì ngoài hương của kí ức,
Và bóng đời nhẹ giữa ánh hoàng hôn

Hoàng hôn ơi, gọi tên ta lần cuối,
Cho hồn ta nhẹ bẫng chốn thiên thai
Một kiếp người, đã yêu và đã sống,
Giờ mỉm cười…trong ánh nắng tàn phai...

Nov 01, 2025
Viễn Phương (OVQ)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm