hương đêm
Hương Đêm
Đêm nghiêng xuống mái hiên buồn tĩnh lặng,
Gió vô tình khơi lạnh phía sông sâu.
Có một loài hoa âm thầm thức dậy,
Nở dịu dàng trong khoảng tối canh thâu.
Không rực rỡ giữa ban mai nắng sớm,
Chẳng khoe mình khi phố thị đông vui.
Hoa chỉ nở lúc lòng người yên ắng,
Tỏa hương thầm ru giấc mộng ngùi ngùi.
Ta bắt gặp một mùa trăng rất cũ,
Trong mắt ai còn lấp lánh u hoài.
Cánh hoa trắng như lời chưa kịp nói,
Rơi nhẹ nhàng trên kỷ niệm chia phôi.
Đêm càng sâu hương càng thêm da diết,
Như tình người càng lặng lại càng đau.
Chuyện không tên chẳng bao giờ kể xiết,
Chỉ âm thầm hoa nở gọi tình nhau.
Mai trời sáng hoa lại tan theo gió,
Trả cho đời mải miết những rong rêu.
Chỉ còn chút hương dịu dàng gửi lại,
Như người tri kỷ ghé giữa cô liêu.
Feb 22, 2022
Viễn Phương (OVQ)