nhặt hoài không thấy niềm vui
Nhặt Hoài Không Thấy Niềm Vui
Mỗi ngày đi kiếm một niềm vui
Giữa chợ đời đông người bao khốn khó
Tôi cúi xuống nhặt từng tia nắng nhỏ
Mà bàn tay chạm phải những ngậm ngùi
Người ta mang tiếng cười đi mất rồi
Mang cả những mùa hoa vừa mới nở
Mang câu hát một thời nghe rất nhớ
Bỏ quanh tôi hiu quạnh tuổi chơi vơi
Con đường cũ lạnh lùng sương rơi xuống
Chiếc ghế quen còn đó bạn đâu rồi?
Ly cà phê nguội từ lâu không uống
Khói bay hoài như một kiếp đơn côi
Tôi cũng muốn lòng mình thôi buồn nữa
Muốn tập cười như thiên hạ ngoài kia
Nhưng đêm xuống nghe hồn như gió úa
Thổi buốt lòng những mảnh vỡ chia lìa
Có đôi lúc soi mình trong gương sáng
Thấy thời gian bạc trắng cả vai gầy
Mới hiểu được một điều đau đến vậy
Mọi niềm vui đều tuột khỏi tầm tay.
Nên bây giờ tôi ngồi yên rất khẽ
Nhặt nỗi sầu vá lại những ngày qua
Ngoài hiên vắng tiếng mưa rơi thật nhẹ
Ngỡ ai về rồi hóa chỉ mình ta.
Feb 03, 2022
Viễn Phương (OVQ)