bất chợt tình nhân
Bất Chợt Tình Nhân
Chiều rơi công viên vắng
Lá đổ bước lang thang
Ghé ngồi bên ghế đá
Gió nhẹ chạm miên man
Xa xa người thiếu nữ
Dáng buồn như khói sương
Bước chân nghe lạc lõng
Nghiêng chiều phủ tơ vương
Mắt nàng như giọt nhớ
Chạm vào miền xa xăm
Lòng tôi chợt run khẽ
Gọi về bóng cố nhân
Bất chợt thành cơn mộng
Tôi dìu em qua trời
Hoa bay mềm lối cũ
Ánh chiều rơi đầy vơi
Tay trong tay rất nhẹ
Ngỡ tình chưa phai phôi
Nụ cười duyên khe khẽ
Từ kiếp nào xa xôi
Rồi bừng cơn tỉnh giấc
Chỉ còn ghế đá thôi
Công viên chiều vắng ngắt
Gió buồn thổi đơn côi
Người đâu không còn nữa
Mộng tan giữa hư không
Nỗi buồn tim chất chứa
Tiếng thở dài mênh mông
Oct 26, 2011
Viễn Phương (OVQ)