từ kiếp nào ta có yêu (thiền)
Từ Kiếp Nào Ta Có Yêu (Thiền)
Từ kiếp nào tình ta có vương
Hay chỉ là mây qua đồi vắng?
Ánh mắt ấy nhìn sâu thầm lặng
Mà hồn ta lạc cõi vô thường
Từ thuở nào người trốn, kẻ tìm
Hay duyên xưa hóa thành gió nhẹ?
Nàng đến rồi, như trăng qua khẽ
Để lại ta bóng nhớ bên thềm
Nghe hương tóc bay qua cõi thiêng,
Giọt thương xưa khẽ rơi vào niệm.
Một thoáng yêu ngàn năm chẳng tiễn
Tâm tương phùng giữa chốn vô biên
Ta tìm trong nỗi nhớ đầy vơi
Một dấu xưa, giữa đời hư huyễn
Nếu có kiếp sau làm gió quyện
Khẽ chạm nhau không nói một lời.
Mar 15, 2021
Viễn Phương (OVQ)