ôm lòng người ra đi
ÔM LÒNG NGƯỜI RA ĐI
Người đi mang cả chiều hôm
Để sông bến vắng nhuộm buồn khói sương
Mây trôi lạc cuối ngàn phương
Hồn ta chiếc lá bên đường quạnh hiu.
Trời cao mở rộng cô liêu
Gió từ năm tháng thổi nhiều nhớ nhung
Bóng ai khuất giữa mịt mùng
Mà nghe trời đất lạnh cùng lòng ta.
Dòng đời xuôi chảy bao xa
Con thuyền kỷ niệm vẫn qua bến này
Bến xưa còn đứng hao gầy
Đợi mùa trăng cũ đong đầy bóng xưa.
Người đi từ độ nắng thưa
Không gian vắng cả tiếng mùa chim bay
Ngàn sao lặng giữa đêm dài
Nghe trong vô tận tháng ngày quạnh tênh.
Ta như hạt bụi lênh đênh
Giữa bờ dâu bể chòng chành thế gian
Tình xưa một cánh hoa tàn
Rơi vào thăm thẳm thời gian không bờ.
Mây trời còn mãi vật vờ
Mà người chẳng lại như mơ thuở nào
Nghe sầu dâng tận trăng sao
Lòng người ôm vội , rót vào hư không.
Ngày 30/6/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|