bon chen
Thương thay một cuộc tranh đua,
Mải mê theo đuổi, hơn thua trong đời.
Ngoảnh nhìn lại mấy dặm đường,
Chỉ còn ta với nỗi thương chính mình.
Thế gian một cõi nghĩa tình,
Lúc vinh kẻ trọng, lục bình người khinh.
Cạn lời giữa buổi bình minh,
Thấy thân đâu khổ, thương mình lạc trôi.
Hỏi tình có nhớ gì không?
Hay như mây tím, bềnh bồng biệt ly.
Đời người lắm nỗi thị phi,
Kẻ cười người khóc, mấy khi thật lòng.
Ngày xưa hứa hẹn trăm điều,
Ngày nay xuôi ngược, gom nhiều lợi danh.
Phù hoa sương khói trên cành,
Tan trong chớp mắt, mong manh phận người.
Gượng sau những nụ cười tươi,
Là bao cay đắng, rã rời niềm tin.
Ngoảnh đầu chẳng thấy người tình,
Cố nhân quay gót, một mình chơi vơi.
Dặm dài vương vấn tơ vương,
Sầu dâng kín lối, nẻo đường mù khơi.
Gió đông thổi buốt lời ru,
Tình xưa đã khép, mùa thu cũng tàn./.
Phổ thơ lục bát 2024-2025-Phổ nhạc 05-2026 Rock và Remix