vũ và hè
Có chăng…
Một tiếng ve
Thức gọi cả mùa hè?
Có chăng
Phượng tàn
Mùa hè chớm tan
Bỗng một ngày
Ta cất đi mảnh hồn này già cỗi
Bỏ vào tim nét ngây dại tinh khôi
Nghiêng mình nép vào từng trang vở nhỏ
Tờ xé đôi ta làm máy bay cao
Theo cánh phượng rơi,
chao nghiêng từ hè đó
Dõi gót người, phía tương lai?
Chợt hiện tại
Thời gian và ta là một
Khoảnh khắc hòa tan chợt ngỡ ngàng!
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Ngọc kts
|
|
|
|