cất em vào miền ký ức!
Cất Em Vào Miền Ký Ức!
.....
Có những nỗi buồn chẳng thể gọi thành tên,
Chỉ lặng lẽ lớn lên theo từng ngày tháng.
Anh ngồi nghe chiều rơi qua cửa sổ,
Thấy lòng mình cũ kỹ tự bao giờ.
.....
Đã từng nghĩ tình yêu là mãi mãi,
Chỉ cần nắm tay là sẽ chẳng lạc mất nhau.
Nào ngờ thời gian đã làm người đổi khác,
Một tiếng yêu rồi cũng hóa nỗi đau.
....
Nếu một ngày em chẳng còn nhớ anh,
Xin đừng gượng cười mà nói lời thương nữa.
Có những điều càng giữ càng tan vỡ,
Thà thật lòng còn hơn để tiếc thương.
....
Anh sẽ cất em vào trong miền ký ức,
Nơi nụ cười còn nguyên vẹn hôm nào.
Dẫu mỗi đêm tim thổn thức nghẹn ngào,
Vẫn gọi tên em ở giữa trời quên lãng!
.....
Tình yêu vốn chẳng hứa điều bất tận,
Chỉ hứa với nhau bằng những phút chân thành.
Khi duyên cạn, người đi về phía khác,
Thì nước mắt cũng chẳng níu được mong manh!
....
Có những mùa mưa đi qua rất chậm,
Ướt cả tâm hồn mà chẳng ướt bờ vai.
Anh học cách mỉm cười cùng cô độc,
Học cách quên... dù chẳng thể quên Ai?
.....
Nếu sau này giữa dòng đời rộng lớn,
Em vô tình nhớ đến một người xưa.
Xin hãy nhớ đã từng có một người,
Yêu em nhiều hơn cả là sinh mệnh.
.....
Rồi những muộn phiền cũng sẽ theo gió khuất,
Chỉ có nỗi nhớ là ở lại cùng đêm.
Anh chẳng trách, cũng chẳng còn mong đợi,
Chỉ tiếc một chuyện tình... chưa kịp trọn - đã quên!