giữa hai bờ hư thực
đã quen rồi cái cảnh cô đơn
buổi hoàng hôn bên tách cà phê đắng
nghe hình như tràn qua hồn vị mặn
chút tủi hờn khóe mắt chợt cay cay
mùa thu về hiu hắt gió heo may
cho bờ vai xót xa miền trống vắng
nhánh thạch thảo nghiêng nghiêng sầu u uẩn
màu tím buồn xao động cả không gian
chiếc lá bơ vơ cúi mặt giấu bẽ bàng
thành quách đền đài tan thành sương khói
cổ tích tình chợt xa vời vợi
khúc tri âm… sao vội phai nhòa?
chỉ còn đây nỗi nhớ diết da
tách cà phê không đường đắng ngắt
đứng giữa hai bờ hư thực
thấy tội nghiệp mình…
bong bóng nước vỡ tan!…
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Mây Tím
|
|
|
|