Poem logo
Poem logo

giao hảo thiền thi

Tác giả: Tam Muội & KevinTran
GIAO HẢO THIỀN THI: BẮT GIÓ & XUÔI NGUỒN

Một hành trình thăng hoa của tâm thức giữa hai tri âm: Kevin & Tam Muội.

HIỆP 1: BÀI XƯỚNG – BẮT GIÓ
Tác giả: Kevin
Tâm cảnh: Lý trí phàm trần cố dùng tư duy và kinh kệ để nắm bắt cái tự tại, nhưng rốt cuộc vẫn phải thừa nhận sự bất lực trước khoảnh khắc.

Ta xách tư duy định bẫy Người
Ai dè Người thả bí ẩn cười
Giây trước vừa than cây bút nghẹt
Giây sau đã bảo: bóng tối thôi!

Đường đi nước bước tính tinh vi
Gặp điệu khoảnh khắc...rã tức thì
Hỏi Lão, hỏi Phật, xoay như chóng
Người nói: (Đúng sai có nghĩa chi?)

Kinh kệ kẻ kia thuộc làu làu
Trách Người con vẹt biết gì đâu
Người cười: (Vẹt này ham ánh sáng
Chuyện đời mặc kệ, dính chi nhau!)

Thôi đành xếp tráp chịu đầu hàng
Đuổi gió tìm trăng luống dã tràng
Tứ thơ biến hoá ngàn vạn điệu
(Bó tay) ta đứng ngắm mây ngàn.

Lời bộc bạch của Kevin: "Biết là đuổi gió tìm trăng chỉ hoài công dã tràng, nhưng vẫn cố tình gom hết lý luận phàm trần để thử bẫy một đoá Hải Đường tự tại, thôi thì đành xếp tráp cuối đầu trước những (khoảnh khắc) xuất thần, trả lại cho Muội nụ cười bí mật và khoảng trời tự do tự tại đó vậy!."

HIỆP 2: BÀI HỌA – XUÔI NGUỒN
Tác giả: Tam Muội (03/09/2026)
Tâm cảnh: Dùng sự nhu hòa của thiền định để hóa giải chiếc bẫy. Thay vì bắt gió, cô mời gọi "xuôi nguồn" qua bốn mùa luân chuyển, lấy "quên ngang" để cởi trói cho tâm trí đang nghẹt chữ.

Hiến cả vầng trăng để được Người
Xuân vừa lững thững vịnh hoa tươi
Thu sang nhặt lá, đông vờn tuyết
Hạ chở tiếng ve, ngắm phượng cười

Rừng thông quyện gió đón thiên di
Bỗng chốc bụi bay chẳng thấy gì
Lão Phật Trang dòng xuôi vạn vật
Tháp tùng dẫu biết sẽ là chi!

Tiếng kệ lời kinh nếu thuộc làu
Mừng tâm thấu suốt giữa vàng thau
Mặt hồ phản chiếu, trắng đen lộ
Động tĩnh tuỳ duyên, luân chuyển màu

Trần duyên hy hữu kính đôi hàng
Đồng nhất cú cò hót rộn vang
Ứng hoá phi thơ, cảnh mộng cảnh
Xong thời trí não lại quên ngang.

HIỆP 3: BÀI TRẢ LỄ – KHÓI TRÀ TAN VÀO SƯƠNG NÚI
Tác giả: Kevin
Tâm cảnh: Cái gật đầu mỉm cười của sự chứng ngộ. Chiếc bẫy phàm trần rã nát, kinh kệ được buông xuôi. Nhân vật "Huynh" ngồi xuống bên vách đá, uống ngụm nước nguồn và thực sự "quên ngang" để hòa vào mây trôi.

Thôi chẳng luận đúng sai chi nữa
Cũng không bàn hiến cả vầng trăng
Ta ngồi xuống đây
Bên hiên vách đá

Rót vào chén gốm phong rêu
Ngụm nước nguồn tan từ tuyết cũ
Hải Đường hay mây ngàn?
Cũng chỉ là một thoáng hương qua

Huynh buông chiếc bẫy phàm trần
Muội buông cả lời kinh tiếng kệ
Chỉ còn tiếng suối reo sau núi
Và ngọn gió mồ côi thổi qua rừng thông

Nhấp một ngụm trà
Thấy vạn dặm trần gian thu bé lại
Cú hót, cò bay, hay tiếng cười bí mật
Đều tan theo khói nước hư vô

Này Tiểu Muội,
Chén trà đã cạn
Sơn thuỷ ngoài kia vẫn xanh
Trí não quên ngang rồi
Thôi thì thôi.......
Cứ để mây trôi.

💡 LỜI BÌNH VỀ CÁI ĐẸP CỦA "THIỀN TRONG GIAO HẢO"

Cái đẹp nhất của cuộc đối thoại này nằm ở chỗ không ai cố gắng dạy bảo ai. Kevin tự thấy mình nghẹt chữ, tự thấy mình dã tràng. Tam Muội không giảng giải đạo lý, cô chỉ phơi bày tâm cảnh phẳng lặng như mặt hồ để Kevin tự soi chiếu. Và khi Kevin nhìn thấy tâm mình trong đó, anh liền đặt chén trà xuống, thả trôi mọi đúng sai.

Đây chính là "Dĩ tâm truyền tâm" trong thiền học, nhưng được diễn đạt bằng thứ ngôn ngữ thơ ca lãng mạn và thoát tục nhất.
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm