Poem logo
Poem logo

có một con đường

Tác giả: Hồng Dương
Thơi gian chẳng đi tìm màu áo mới
Cứ phủ phàng tan vội khúc đan thanh
Lối vô thường buông bỏ phía sau mành
Một mấm mộ nhú thành hình muôn vẽ

Con tim bạc thẫm đen chiều nhân thế
Lòng chật chồi cắt xẻ nát tâm tư
Cánh thơ hoang hở hoác lõi bấn nhừ
Cơn ghen tủi y như là cát bụi

Này kia gió hỏi đã bao nhiêu tuổi
Mà dỗi hờn vào cuối bận chiều rơi
Kiếp nhân kia sẽ sống được bao đời
Mà ném cả làn hơi vào rơm rạ

Trăng vẫn thế nào đâu tình chắp vá
Vẫn kín đầy cho ngứa mắt trần gian
Lá mùa thu cũng đổi lấy sắc vàng
Cho vũ trụ chuyển sang màu tươi mới

Này trần thế đổi thay hay chờ đợi
Kiếp lạc loài đem đổi chác thời qua
Để cho thu thôi khóc đến nhạt nhòa
Rêu phong cả nét ngà ... xanh pho tượng

Thu buông bỏ cho hồn thêm độ lượng
Gió xoay chiều quay hướng nhận lòng hương
Để cho tâm thanh thoát một đêm trường
Nhân thế mở con đương trần đạo lý ...

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm