bên lề phố Tác giả: Hoanghoon
BÊN LỀ PHỐ. Chiều qua thành thị đông người. Áo quần sặc sỡ dưới trời trong xanh. Bên đường em bé tả tơi. Cầu bơ cầu bất trang đời lạnh tanh. Tương lai hy vọng mỏnh manh. Nụ cười héo hắt ẩn mành đau thương. Đánh giầy đi... |
căn tủ hẹp Tác giả: Bùi Kim Anh
Anh và em đựng chung tủ áo quần
Đẹp và xấu
Thẳng thắn và xô xệch
Ta cùng nhau mua
Chẳng lẽ vứt đi
Sắp xếp mỗi ngày những gì ta có
Ngăn anh và ngăn em
Căn tủ hẹp
Cất vào và mở ra
Cũ và mới mỗi ngày
Buồn vui |
câu chuyện của trời Tác giả: THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN
Cỏ may, may áo quần người. Sâu đo, đo quãng đường đời mình đi. Con bò đi bộ, không bò. Bọ que vì giống cái que bình thường…. Đáy sông có cá thờn bơn. Cái tên nghe đã vô thường, lạ tai. Biển sâu nhờ có sông dài. Người khôn... |
con gái Tác giả: Nguyên Hữu
CON GÁI. Là con gái. Cứ phải duyên. Đừng than phiền. Em… con gái…. Đừng đay nghiến. Áo quần em. Nhìn mà xem. Nhiều người nghiện…. Hơn hay kém. Đều muốn yêu. Muốn được yêu. Không thể đếm…. Là phái yếu. Bảo vệ em. Đừng... |
con ru mẹ ngủ Tác giả: Ngô Thiên Tú
Con ru. Mẹ ngủ thật buồn. Bắng dòng nước mắt. Trong hồn ngã nghiêng. Nhớ hình bóng mẹ. Bên hiên. Nghe môi run rẫy. Trái tim nghẹn ngào. Con ru. Mẹ ngủ bình yên. Bằng lời cầu nguyện. Trong đêm thì thầm. Bồi hồi... |
dậy đi mau (32) Tác giả: Đông Thiên Triết
Há dễ thua cho khách má đào. Thất phu, sĩ tử dậy đi mau. Gươm thiêng gác mải, ru hồn ngủ. Sông núi gầm vang, giục máu trào. Đã có lòng đinh da ngựa bọc. Lại thêm dạ sắt áo quan bao. Thân trai quyết liệm cùng thanh kiếm... |
điếu văn cho bài thơ chết non Tác giả: Daocongdien
ĐIỀU VĂN CHO BÀI THƠ CHẾT NON. Tôi xòe que diêm mong manh. Hòng thắp sáng một ý thơ vụt hiện. Đốm lửa còi nào sưởi đủ trăm năm. Thi tứ lạnh vội xếp vào áo quan hoài niệm. Tôi làm thơ như một người tằn tiện. Tự an ủi bằng... |
đợi Tác giả: Ngã Du Tử
Tôi chờ đợi cảnh đất trời thay đổi. Như sắc hoa về tô thắm mùa xuân. Ngày dân tôi rộn rã tưng bừng. Giục mùa mới ngang qua từng ô cửa. . Tôi sẽ đứng phía trần gian một nửa. ... |
đời rồi ai cũng như ai Tác giả: Nguyễn Quang Long
Đời bể khổ ai mà không biết. Cớ sao còn phân biệt giàu nghèo. Rồi khi bóng xế trăng treo. Giàu nghèo rồi cũng nằm khèo áo quan. Giờ có lẽ nhân gian là thế thế. Chấp nhận thôi biết kể làm sao. Kẻ tham cứ cấu, cứ cào. Để cho... |
đùa một em người mẫu Tác giả: Cao Xuân Sơn
Khổ chưa! Đêm rét thế này
em tôi áo tắm phê bày thế kia
giữa đông
lẩy bẩy mốt hè
giữa hè
áo quấn xiêm che tiết hàn...
Bốn mùa rượt đuổi tan hoang
nhìn em sấp ngửa thời trang
rùng mình! |