Vườn đã hoang rồi hoa trắng ạ. Anh đã quên như chưa nhớ bao giờ. Hai đứa trẻ ngày xưa đã chết. Còn lại một người râu tóc lơ phơ. Đừng giữ mãi chùm hoa trắng ấy. Trắng giờ đây lên màu tóc ta rồi. Hoa đã chết sao hồn còn khắc...