Có ai bán cái hồn nhiên. Em mua một gánh dành riêng tặng mình. Có ai bán nụ cười xinh. Em mua giăng khắp chổ mình sẽ qua. Ngày đêm hoa lại nở hoa. Xua đi lo lắng xót xa ngập lòng. Bỏ đi gánh nặng chất...
Có ai bán một nụ cười, cho tôi hỏi lại có người bán không? Nụ cười giá cả nhiêu đồng, tôi đây chỉ có tấm lòng bao la. Đời tôi chẳng sống xa hoa, tiền tôi ít lắm có ba bốn đồng. Chỉ trông chờ được hiểu mong, nụ cười...